17/02/2021
Có một ông lão đi săn gà Tây, dụng cụ của ông có một cái lồng lớn, cái lồng có một cái cửa gắn bản lề phía trên.
Khi săn gà, cái cửa này sẽ được mở lên và được chống bởi một thanh gỗ, thanh gỗ đó được nối với một đoạn dây dẫn tới chỗ ông ẩn nấp, đồng thời ông rải hạt bắp trên đường rồi dẫn vào lồng, nơi mà hạt bắp được để nhiều nhất.

Lũ gà sẽ theo những hạt bắp và đi vào bẫy, khi số gà đã vào trong lồng đủ nhiều, ông lão giật thanh gỗ và cửa lồng sập xuống, ông có được số gà đó.

Một ngày nọ, có 12 con gà chui vào bẫy, nhưng ông chưa kịp giật giây thì có 1 con bước ra khỏi lồng, tức lúc này chỉ còn lại 11 con. Ông lão tiếc nuối "giá như mình nhanh tay giật dây khi lồng có đủ 12 con", ông quyết định chờ đợi con gà kia quay lại vào trong rồi mới đóng bẫy. Nhưng sau đó lại tiếp tục có 2 con gà khác bước ra khỏi lồng, ông chi còn 9 con. Ông lại nghĩ "đáng lẽ không nên chờ con kia, 11 con cũng nhiều rồi, thôi thì chờ 1 con quay lại cho đủ 10 vậy!".

Và lại tiếp tục có thêm vài con rời khỏi bẫy, số gà trong lồng giảm dần, ông bắt đầu tức tối nhưng không hề từ bỏ hy vọng lũ gà sẽ quay lại lồng, ông tiếp tục chờ đợi cho đến khi trong lồng chỉ còn lại một con gà duy nhất. Ông buồn bã nghĩ "mình sẽ đợi 1 con nữa vào hoặc con này đi ra là mình sẽ về". Cuối cùng thì các bạn hẳn là cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra, con gà cuối cùng đã ra khỏi lồng và ông lão trắng tay ra về, trong khi nếu không tham lam thì ông đã có 11 con gà trong tay.